Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến

13 Thanh Niên Online
Hơn nửa tháng chỉ ăn mì gói, cảm nhận cơ thể sắp không chịu được, mắt ông Gấm sáng lên kể lại giây phút được mạnh thường quân đem cơm đến. Đối với ông chưa bao giờ cơm lại ngon đến thế, ông ăn liền mấy tô cơm.
 
Lán trở thành ngôi nhà che nắng che mưa cho nhóm thợ hồ /// Ảnh: Lê Hồng Hạnh Lán trở thành ngôi nhà che nắng che mưa cho nhóm thợ hồ - Ảnh: Lê Hồng Hạnh
Lán trở thành ngôi nhà che nắng che mưa cho nhóm thợ hồ
Ảnh: Lê Hồng Hạnh
Cắn răng ở yên vì nghĩ rằng “dăm ba bữa rồi hết dịch” nhưng không ngờ dịch bệnh kéo dài khiến 4 người thợ hồ là ông Nguyễn Khắc Bính (57 tuổi), ông Lê Duy Kỳ (47 tuổi), ông Trần Đăng Gấm (50 tuổi), và con trai 18 tuổi của ông Gấm “mắc kẹt” tại Sài Gòn khi công trình tạm dừng hoạt động, không có xe để về quê.

Sống tạm 

Nhóm ông Bính từ huyện Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) vào TP.HCM nhận xây công trình ở Q.Gò Vấp từ ngày 12.5. Chưa được bao lâu thì Gò Vấp thực hiện giãn cách theo Chỉ thị 16 nên công trình tạm ngưng hoạt động. Sau khi được hoạt động lại, ép cọc được 2 tuần thì TP.HCM giãn cách toàn TP theo Chỉ thị 16 khiến công trình phải tạm ngưng hoàn toàn đến nay.

Ước mơ của 4 thợ hồ kẹt lại Sài Gòn, 2 tuần ăn mì tôm qua bữa

Làm thợ hồ ở Sài Gòn hơn 10 năm nay, ông Bính thường dựng lán tại công trình ở tạm để tiết kiệm tiền thuê phòng trọ và các loại chi phí khác. Lúc TP chưa giãn cách xã hội, ông Bính, ông Kỳ, ông Gấm thay nhau ra đầu ngõ mua cơm về ăn.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 1

Lán được dựng tạm bợ bằng tấm bạt che mưa nắng

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Dịch Covid-19 bùng phát mạnh, những người thợ miền Tây khăn gói về quê. Ông Bính cùng những anh em đồng hương không còn cách nào khác phải tiếp tục sống tại lán.
Lán được 4 người dựng tạm bợ bằng tấm bạt che nắng che mưa, vài tấm ván để ngả lưng, ban ngày dẹp vào để làm công trình. Sài Gòn mưa nắng thất thường, những ngày trời nắng lán nóng hầm hập rát da rát thịt, mưa gió thì tốc lên các ông phải dầm mưa ra cột lại. Ngồi co ro một góc trong lán để trú mưa, những đêm trời mưa lớn xem như thức trắng.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 2

Bên trong lán nóng nực khi trời nắng

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Đã quen với cảnh sống trong lán, ông Bính tâm sự ở quê thì mưa dầm nắng cháy, lũ lụt làm ăn khó khăn, đi làm xa quê thì phải chấp nhận chịu khổ vài tháng rồi về với gia đình. “Anh em gắng chịu đựng một thời gian để xây được phần cọc xong là chuyển vào bên trong công trình có chỗ che mưa nắng thì đỡ hơn nhiều. Nhưng giờ công trình chỉ mới ép cọc nên phải ở lán như thế này”, ông Bính rưng rưng nước mắt.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 3

Trời mưa tạt vào nên trời sắp chuyển mưa là ông Gấm dựng tấm chắn ngay

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Khuôn mặt khắc khổ, chân tay nứt nẻ, ông Bính, ông Kỳ và ông Gấm đều là trụ cột chính của gia đình, đi làm thuê để nuôi con ăn học. Mỗi năm cả 3 sẽ vào Sài Gòn làm công trình 2 lần, mỗi lần khoảng 4 đến 5 tháng. Đến vụ mùa ở quê thì về làm việc nhà rồi lại khăn gói đi làm ăn xa.
Vì đi làm thuê, đất khách cũng không quen đường sá nên tất cả đều sợ không dám ra ngoài, kể cả mua nhu yếu phẩm. Mì tôm và trứng được chủ thầu là ông V. người cùng quê với ba anh em ông Bính mua mang xuống, cây quạt là của chủ nhà cho.

4 thợ hồ từng ăn mì tôm 2 tuần đã được tiêm vắc xin Covid-19

“Mong sớm về quê”

4 người chỉ có dăm ba bộ quần áo, vài cái bát, một ấm siêu tốc để nấu nước và gói bột giặt dùng để giặt áo quần và rửa chén bát. Tắm rửa sinh hoạt đều sử dụng vòi nước ở trong công trình, không có thau chậu, các ông sử dụng xe rùa để giặt đồ và rửa chén.
“Tiền anh em đã cạn kiệt, vì chỉ làm 2 tuần lương, mà tuần cao nhất cũng chỉ được 4 - 5 ngày, trả nợ tiền vay mượn vào những ngày đầu mới vào, tiêu xài tiết kiệm nhưng rồi cũng hết. Tính ra đã 2 tuần ăn mì tôm rồi”, ông nói.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 4

Ông Gấm rơi nước mắt khi nghĩ đến vợ con

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Theo ông Bính đã nhiều năm, ông Trần Đăng Gấm (50 tuổi) bày tỏ làm việc ở quê cả năm mới được trả lương một lần, nhằm khi gặp phải lừa đảo xem như mất trắng. Vào Sài Gòn tuy xa xôi nhưng phát lương theo tuần, tiền lương cũng cao hơn, một ngày công hơn 300.000 đồng.
Mắt đỏ khi nhắc đến vợ con, ông cho biết con trai đang ngồi một góc trong lán học đến lớp 9 thì bỏ học theo ông đi phụ hồ. Không khóc vì phải chịu khổ, ông Gấm rơi nước mắt vì nghĩ rằng mình là người cha mà hàng ngày nhìn thấy con đi làm phải chịu khổ cùng mình. Ở nhà ông còn mẹ già với một đứa con học lớp 5, cả nhà đều trông chờ vào số tiền ông đi làm thuê.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 5

Toàn bộ sinh hoạt đều sử dụng vòi nước ở công trình

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

“Cả đời đi làm thuê chưa có năm nào như năm này, suy sụp tinh thần. 2 tuần đầu thì không sợ nhưng bước qua tuần thứ 3 thì bắt đầu sợ vì tiền mình đã cạn kiệt, thứ 2 là ăn mì tôm riết nên cơ thể không thể chịu đựng được nữa”, ông nói.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 6

Không có thau chậu nên xe rùa được sử dụng để thay thế

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Cũng như những người nông dân khác, vợ ông Lê Duy Kỳ (47 tuổi) ở quê làm ruộng, con 2 đứa một người làm công nhân và một đang đi học. Không muốn gia đình lo lắng, ông Kỳ giấu việc thất nghiệp và ăn mì gói hơn nửa tháng qua. Mỗi lần vợ con gọi vào hỏi thăm đều cắn răng bảo đang ổn, động viên ở nhà cứ yên tâm.
“Anh em ở trong cùng một xã cũng gần nhau, cùng nhau chịu khổ cực đã bao nhiêu năm nay. Ở quê thì làm lúa cũng chỉ đủ ăn thôi, mình cũng phải đi làm thêm bên ngoài”, ông nói.
Ở yên tại Sài Gòn giữa dịch Covid-19: Mì gói và tô cơm ngon được nhiều người mang đến - ảnh 7

Những người thợ hồ chỉ có mong muốn là sớm được về quê

Ảnh: Lê Hồng Hạnh

Có người quen đến thăm đúng ngày mưa, chứng kiến hoàn cảnh của các ông nên đăng tải lên mạng xã hội. Nhóm ông Bính sau đó cộng đồng mạng giúp đỡ nồi, bếp ga mi-ni và gạo.
Có cơm ăn đầy đủ qua ngày, ông Bính cũng đã liên hệ với hội đồng hương đăng ký về quê nhưng chưa được. Nhìn xa xăm, ông Bính tâm sự: “Chúng tôi đều là người nông dân có sao nói vậy. Giờ cũng không mong muốn gì chỉ mong sao có xe để được về quê, vì người nhà và chúng tôi đều nóng ruột. Dịch này không ai lường trước được gì...”.
Trao đổi với Thanh Niên, ông Nguyễn Xuân Lực (Tổ trưởng tổ dân phố Tổ 102, KP.14, P.12, Q.Gò Vấp) cho biết trước đó ông V. (chủ thầu của công trình) có đăng ký cho 4 người thợ hồ vì công trình tạm ngưng để được nhận hỗ trợ. “Tôi cũng đã báo danh sách lên phường rồi”, ông nói.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hạnh

Hạnh

Tôi có dư 1 cái nồi cơm điện nhưng làm sao gởi được cho anh ấy. Ai có cách chỉ mình với
Khai Minh

Khai Minh

Chị ở đâu, nếu chị tin tưởng thì e sẽ chuyển n đến giúp cho họ. E k phụ đc gì chỉ có chút công sức vận chuyển. Mong giúp mn vượt qua trong trận đại dịch, e cũng muốn góp 10kg gạo. Có thể cho xin địa chỉ cụ thể của mấy chú không ạh.
thuy linh

thuy linh

e có liên hệ bên báo thanh niên họ hẹn se liên hệ lại cho e sđt mấy bác có j e báo mọi ng cùng chung tay giúp với ạ
Nghja Do

Nghja Do

mong một ai đó có điều kiện hỗ trợ vé máy bay/vé tàu lửa giúp 4 người họ về quê...
Hồng Tâm

Hồng Tâm

Xin hỏi quý báo,
Mình gửi qua số tài khoản BIDV Báo Thanh Niên và ghi nội dung chuyển cho các bác ấy được không ạ? Bình thường cuối bài hay có thông tin ck, mà trường hợp này không thấy. Xin cảm ơn!
Bt

Bt

Hãy cố lên mọi người, sẽ hết dịch trong ngày sớm nhất, tình thần mạnh mẽ lên
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Đến giờ, vì kẹt ở Cần Thơ nên Hóa chỉ có thể nhờ em trai cùng cha khác mẹ thắp nhang giúp cho ba /// VŨ PHƯỢNG

Không còn ba mẹ trên đời

Ba mẹ chia tay, rồi mẹ mất vì ung thư máu hơn chục năm trước, nay ba của em Lê Hoàng Hóa (15 tuổi, ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM) cũng qua đời đột ngột vì Covid-19. Trước cú sốc vì cảnh mồ côi, Hóa không thể ăn uống, em đã sụt 5 kg trước năm học mới.
Ba chị em Phương Anh mồ côi mẹ vì Covid-19  /// ẢNH: VŨ PHƯỢNG

'Mẹ bay lên trời rồi'

“Mẹ có cánh bay lên trời. Mẹ sẽ khỏe lại và có sức mạnh. Em kêu mẹ về được không?”, câu nói hồn nhiên của Phương Anh, cô bé vừa vào lớp 1 đã mồ côi mẹ vì Covid-19 khiến cả nhà chạnh lòng. Nhiều lúc nhớ mẹ, em tu tu khóc, mặc các chị dỗ dành…