Kem Tràng Tiền - dư vị tình đầu

0 Thanh Niên Online
Anh thích kem đậu xanh, tôi thì thích vị sữa dừa. Chỉ là “thích nhất” thôi chứ hầu như vị nào tôi cũng thích.
Kem Tràng Tiền Hà Nội /// Ảnh Cao Thị Nga Kem Tràng Tiền Hà Nội - Ảnh Cao Thị Nga
Kem Tràng Tiền Hà Nội
Ảnh Cao Thị Nga
Một sớm mùa đông, lật giở lại từng ngăn kỷ niệm, tôi bỗng dưng bắt gặp một dòng thư cũ: “...Anh vừa cùng đồng đội thực hiện xong nghi lễ hạ cờ. Đêm vô cùng tĩnh lặng, thoảng hương hoa ngọc lan đâu đây. Anh mong một ngày được gặp em, được đưa em đi thăm phố phường Hà Nội, đi ăn kem Tràng Tiền...”.
Anh là một người lính gác lăng, tôi một cô nữ sinh trung học người tỉnh Đông. Hai đứa chưa từng gặp mặt, chỉ biết nhau qua những cánh thư. Anh có địa chỉ của tôi nhờ thông tin trên một bài viết nhỏ tôi được đăng Báo Hoa học trò, vậy là viết thư kết bạn.
Ngày tôi đến Hà Nội học thì anh đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự để trở về quê. Nghĩa là lời hẹn hò đưa tôi đi ăn kem anh đã không thực hiện được. Tôi đứng trước số nhà 35 phố Tràng Tiền nhìn người ta xếp hàng mua kem, nhìn những cặp đôi đứng cạnh nhau ríu rít nói cười mà chợt thấy lòng bâng khuâng.
Cũng xếp hàng, tôi mua một hộp, trong đầu vẫn nhớ như in lời anh nói: “Anh thích kem đậu xanh vì nó làm anh nhớ đến vị bánh đậu quê mình” (Anh và tôi cùng quê Hải Dương, nơi có đặc sản bánh đậu xanh nổi tiếng). Đôi khi tôi cứ băn khoăn tự hỏi: Tại sao cả hai cùng quê mà lại cứ ngược đường hò hẹn thế này? Tôi ở thì anh đi, khi tôi đi thì anh lại trở về. Có phải tình yêu của chúng tôi giống như que kem, ngọt ngào đấy nhưng cũng dễ dàng tan chảy?
Anh thích kem đậu xanh, tôi thì thích vị sữa dừa. Chỉ là “thích nhất” thôi chứ hầu như vị nào tôi cũng thích. Bởi lẽ, kem Tràng Tiền ngon, ngọt dịu dàng chứ không ngọt quá, vị rất tự nhiên như đem cả vào kem hương thơm của những nông sản nơi đầu bãi cuối đồng.
Kem Tràng Tiền ra đời năm 1958, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, vật dời sao đổi. Có biết bao nhiêu thương hiệu kem mới được ra đời, cả trong nước và ngoại nhập, nhưng kem Tràng Tiền vẫn chiếm một vị trí nhất định trong lòng người Hà Nội. Cứ nghe câu truyền miệng rằng: “Ai đến Hà Nội mà chưa ăn kem Tràng Tiền thì coi như chưa đến” cũng đủ thấy vị trí ấy quan trọng như thế nào.
Gia đình tôi thường đi ăn kem vào những dịp kỷ niệm nho nhỏ, vào ngày tết khi cả nhà đi du xuân. Chồng tôi thích kem vani, con gái thích sô cô la, con trai lại thích kem ốc quế. Cái cảm giác đứng ăn ngay trên vỉa hè nhìn những que kem “bốc khói” giữa tiết trời lành lạnh thật là thú vị.
Người ta nói tình đầu ít khi thành nhưng sẽ để lại nỗi nhớ suốt cả cuộc đời. Tôi cũng không xác định được anh lính tiêu binh hay chính kem Tràng Tiền mới là “mối tình đầu”. Bởi lẽ, cứ mỗi lúc nhớ về anh tôi lại nhớ đến nó và ngược lại.
Những rung động đầu đời rồi sẽ qua đi như gió thoảng mây bay nhưng dư âm của nó thì còn lại mãi. Giống như món kem Tràng Tiền hương vị cũng nhẹ nhàng như hương gió nhưng nếm một lần rồi sẽ nhớ rất lâu.
Kem Tràng Tiền - dư vị tình đầu - ảnh 1

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm