Dòng Ô Lâu 
 /// Ảnh: Trần Văn Toản

Nhớ mạ nơi khói bếp chiều xưa

0
Cuối tháng chín, đường về quê mạ giăng mắc những cơn mưa giao mùa. Trong gian bếp chiều trôi, em gái tôi ngồi nấu cơm tối. Nhìn cái dáng em ngồi thổi lửa, mùi khói bếp rơm rạ xộc vào mũi, lòng bâng khuâng và khóe mắt cay xè. 
Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ... /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Mỏng mảnh tơ trời

0
Bạn kể rằng, vẫn còn nhớ những buổi trưa tan trường, gặp những sợi tơ trời trắng như màu sữa giăng giăng trên đường làng, trên cánh đồng lúa đã gặt xong…
Công trình tượng đài Nguyễn Sinh Sắc - Nguyễn Tất Thành tại thành phố Qui Nhơn, Bình Định /// Ảnh: Thiên Anh

Nơi ấy có thầy

0
Tháng ba âm lịch, miền Trung có gió nam hanh khô. Trong căn nhà cổ rộng nhưng hơi thấp, trần được lót bằng một lớp vỏ cây quý với hỗn hợp vôi và mật đường, khiến căn nhà mát rượi.
Nghĩ về hành trình “mi mệt, tau mệt – tau mệt, mi mệt”  như tiếng bánh tàu nhẫn nại nghiến vào đường ray của tàu chợ miền Trung một thời sao nhớ quá /// Ảnh: Thiên Anh

Nhớ ơi, tàu chợ miền Trung…

0
Từ Quảng Nam ra Huế học cách đây cũng đã ngót nghét gần 30 năm, tôi cũng như những đứa bạn ngày đó không lạ gì câu chuyện tàu chợ, còn thân thiết nữa là…
Với người dân Bình Thuận, cốm hộc không chỉ đơn thuần là một món ăn mà còn là một nét truyền thống /// Ảnh: Phanthietvn.com

Thân thương cốm hộc quê nhà

1
Khi con nắng gắt của mùa hạ dần chuyển sang hanh vàng và ngọn gió heo may thổi nhè nhẹ, cũng là lúc Hà Nội bước vào thu.
Nông dân thu hoạch mía trên một đồn điền trồng mía ở Quảng Ngãi xưa - ảnh in trong sách ảnh "An Nam 1919 - Đông Dương thuộc Pháp" /// Ảnh: Tư liệu

Mía ngọt Vệ Giang

1
Đâu đó, con người ta hay hoài niệm về những ký ức quê hương nơi ta khôn lớn.
Tôi nghĩ chắc nề nếp nhất, trách nhiệm nhất là con trai miền Trung mà vụng việc bếp, dở việc nhà nhất cũng là con trai miền Trung  /// Ảnh: Thiên Anh

Chút hình dung về con trai miền Trung

1
Con trai miền Trung hay người miền Trung luôn có những nét rất riêng, không lẫn vào đâu được, giống như chất giọng “dễ cưng” độc quyền của miệt miền Trung vậy đó.
Những ngày tháng xa quê, tôi nhớ nhất là hương vị  thức ăn  và lối sống dân dã người dân xứ Nghệ /// Ảnh: Thiên Anh

Một buổi chiều tàn

2
Chiều đang dần buông xuống phía bên kia thành phố. Dòng người vẫn vội vã trong guồng quay của cơm áo gạo tiền, còn tôi vẫn thơ thẩn nhìn về xa xăm, nơi ánh hoàng hôn dường như bất lực trước sức mạnh của bóng đêm.
Cảnh sinh hoạt buối sớm của ngư dân vùng biển Bình Định /// Ảnh: Lam Kiều

Rủ nhau đi bắt cá mùa dỡ xe

0
Làng tôi nằm bên bờ con sông Lại. Ngày trước để lấy nước lên đồng làm ruộng, người ta phải làm những bờ xe nước băng ngang qua sông.
Bãi biển Võ Nguyên Giáp /// Ảnh: Hoàng Sơn

Đà Nẵng thương người như rứa đó

2
Hồi còn chưa ra Đà Nẵng, tôi được nghe người ta nhắc nhiều đến cái danh xưng thành phố đáng sống. Bạn bè cũng lôi kéo tới lui bảo ra đi, ra là mi mê rồi mi không thèm đi nữa đấy. 
Biển xanh, cát trắng và những cảnh sắc huyền ảo đã khiến nơi đây được ví như “thiên đường miền nhiệt đới”.  /// Ảnh: Thiên Anh

Xứ trầm hương, người thương ở lại!

0
Quê hương tôi - xứ trầm hương tươi đẹp, nên thơ từ lâu đã được biết đến với tiếng sóng biển dạt dào, hương trầm ngây ngất cùng những cung đường thơ mộng.
Ngoài đặc sản là gió Lào bỏng rát thì lũ lụt thường xuyên cũng tạo nên một dấu ấn khó nhọc rất riêng của mảnh đất miền Trung /// Ảnh: Phạm Đức

Chênh chao mùa lũ quê nhà

1
Quê tôi nằm nép mình bên dãy Trường Sơn hùng vĩ. Hết nắng cháy da lại đến mưa thối đất, rét buốt thấu xương.
Ruộng bậc thang ở xứ ngàn cau /// Ảnh: Trang Thy

Xứ ngàn cau thương nhớ

0
Núi non hùng vĩ bao phủ bởi màu xanh cây lá khi đất trời sang thu. Những thân cau gầy vươn cao như muốn ôm lấy mây ngàn. Tình người miền sơn cước níu chân lữ khách, quyến luyến phút chia ly...
"Cho nên ai về Nha Trang tắm biển, họ thường ít đến đây, họ chỉ đến nơi nào đỡ cực thôi”, mẹ nói. /// Ảnh: Thiên Anh

Mẹ và đồi cát

0
Tôi nhớ những lần mẹ ngồi làm cá bên hiên nhà lộng gió, mẹ giải thích tôi nghe: “Sở dĩ gọi là Dốc Lếch là vì ai đến đây cũng phải vượt qua những đụn cát cao ngất này, họ mệt đến nỗi phải lếch đó con…”.
Phiên chợ quê ở Quảng Nam /// Ảnh: Nam Thịnh

Quê mình có một mùa yêu đương…

0
Mùa đông năm ấy ở Nam Mú - Tam Mỹ, Núi Thành, xứ Quảng quê tôi sao mà lạnh ghê. Trời mưa lâm thâm suốt ngày. Nước về ngập đồng trắng bờ trắng bãi…